01.09.2011
Ấn dụ có tính cách bao gồm
Bà Lytta Basset cho rằng đoạn Luca 15:11-32 là một ẩn dụ có tính cách bao gồm (inclusif). Tác giả đề cập đề tài nầy qua bốn khía cạnh. Sau lời nhập đề, bà nói về tình trạng của một người bị loại ra, nhưng không ý thức được điều ấy. Sau đó, bà nói về cách nào một người có nhu cầu loại bỏ những người khác. Và phần thứ tư đề cập đến cách nào điều chống cự sự loại ra đưa đến niềm vui.
Bài nầy chỉ đề cập đến phần nhập đề.
Chúng ta thường tưởng rằng Chúa Giê-Xu kể một câu truyện về một gia đình lúc đầu sống an lành hạnh phúc, nhưng sau nầy bị tan vở vì con út ra đi. Nhưng không phải như vậy. Trong ẩn dụ, không có gì cho ta biết rằng gia đình nầy hạnh phúc, không gặp khó khăn.
Ngược lại, nỗi đau khổ đi xuyên qua cả bản văn.
Người con út sẽ thiếu thốn, bị mất đi, có cảm giát đã đánh mất tính cách người con của mình. Người anh cả thì sẽ giận hờn, có cảm giác rằng mình là tôi mọi của người cha, nản lòng vì không có cơ hội chung vui với bạn bè mình.
Người cha thì không tuyệt diệu như chúng ta thường tưởng. Trong đoạn đầu, ông không bắt chuyện với những người con. Ông không nói gì khi con út đòi phần của mình. Ông cũng không hỏi ý kiến của người anh cả.
Bản văn không đánh giá xét sử ai. Nếu chúng tìm một người có lỗi, có tội thì bản văn không cho biết. Vậy, ẩn dụ nói về nỗi khốn khổ chớ không phải về tội lỗi. Ẩn dụ mô tả một nỗi đau khổ dần dần được phát hiện ra, chớ không phải một tình trạng tội lỗi.
Trong ẩn dụ cũng nói những nỗi đau khổ không dính líu gì với một tội, một lỗi nào đó: sự vắng mặt của người mẹ, đói kém, sự sanh ra một người em cho người anh cả.
Vậy, tác giả đề nghị ba tiêu chuẩn để đọc ẩn dụ:
1) nên đừng ngăn cách một nhân vật hay cảm giác nào;
2) đời sống tình cảm đi đôi với đời sống thuộc linh;
3) đọc gia phải có cơ hội nhận biết rằng mình cũng là một trong ba nhân vật.